HỒNG ÂN TẬN HIẾN
30 NĂM NHÌN LẠI

CÀNH NHO TƯƠI ĐẸP

            Kính thưa Anh Chị Em

            Gia Đình Đức Mẹ miền Tân Mai,

Một linh mục đã kể lại câu chuyện rằng: một lần ngài được mời dự lễ Kim Khánh Thành Hôn của một đôi vợ chồng ở miền Tây. Người chồng đã ngoài 80, người vợ cũng gần gần như vậy. Đám rước gồm có 3 bé mặc áo đỏ, 19 nam nữ áo vàng, tiếp theo là 6 cặp vợ chồng áo trắng, và một nữ tu áo đen dẫn hai ông bà già lên ngồi ghế cô dâu chú rể. Mở đầu thánh lễ, người con trai cả, đại diện gia đình, chào quý khách và giới thiệu các thành viên gia đình. Đến phần tâm tình với cha mẹ, anh không nói được nữa, cứ muốn nói lại bị nghẹn…không nói được.

Anh nghẹn không nói lên lời, vì thấy ba mẹ đã can đảm vượt qua những sóng gió, chịu đựng nhau, sống trọn đời với nhau. Nhìn vào ba mẹ mà anh phải “khẩu phục tâm phục”.

Và linh mục đó kể thêm rằng: sau thánh lễ, tôi ghé tai hỏi cụ bà: Kiếp sau bà có lấy ông nữa không?

    Bà trả lời: Có, nhất định lấy chứ!

    Tôi thấy hai dòng lệ chảy dài trên khuôn mặt đầy vết chân chim của bà. Dòng lệ vui mừng vì nhờ ơn Chúa đã sống với nhau suốt đời.

     Anh chị em thân mến,

Trung thành với ơn gọi hôn nhân như câu chuyện trên đây, quả là một thách đố lớn cho các gia đình hôm nay. Để giúp cho gia đình luôn đứng vững trong niềm tin, nhất là để trung thành với đời sống tận hiến, mỗi người chúng ta cần phải cầu nguyện mỗi ngày, nghĩa là luôn biết nâng tâm hồn lên với Chúa để kín múc niềm vui yêu thương cho gia đình. Nếu không có cầu nguyện, gia đình chúng ta khó có thể vượt qua được những cám dỗ, thử thách và khó có thể kiên nhẫn sống yêu thương từng ngày nơi mái ấm gia đình. Vì thế, thánh Phaolô đã ân cần nhắc nhở chúng ta hãy khẩn nài “Xin Thiên Chúa là nguồn kiên nhẫn và an ủi, làm cho anh em được đồng tâm nhất trí với nhau, như Đức Giêsu Kitô đòi hỏi” (Rm 15,5). Quả thực, chính nhờ cầu nguyện, chúng ta mới có được sức mạnh trường kỳ vượt qua dãy núi “thần tôi” để gặp gỡ, yêu mến Chúa Kitô nơi tha nhân, nhất là những người thân yêu trong gia đình của mình. Thánh Phaolô đã hiểu được điều rất khó khăn này trong các gia đình hôm nay, nên ngài đã nói lời khuyến khích chúng ta rằng: “Anh em hãy đón nhận nhau, như Đức Kitô đã đón nhận anh em, để làm rạng danh Thiên Chúa” (Rm 15,7).

     Anh chị em thân mến,

Một trong những sự nghiệp mà mẹ Têrêsa Calcuta để lại cho đời, là tấm lòng yêu thương đặc biệt của mẹ đối với các gia đình, nhất là các gia đình Kitô hữu. Chứng kiến bao cảnh đổ vỡ, mất mát, đau thương, mẹ đã đưa ra cho họ những lời khuyên đầy ý nghĩa và thiết thực rằng.

            Cầu nguyện rất cần cho con cái và gia đình. Tình thương bắt đầu từ trong gia đình. Chính vì thế cần phải cầu nguyện chung với nhau. Nếu các bạn cầu nguyện chung với nhau, các bạn sẽ đứng vững  bên nhau và yêu thương nhau như Chúa yêu thương mỗi người trong các bạn”.

Mẹ Têrêsa còn qủa quyết rằng: “Không có cầu nguyện thì không có đức tin. Không có đức tin thì không có tình yêu. Không có tình yêu thì không có hiến thân. Cầu nguyện, đức tin, tình yêu hiến thân, là những nhân đức dẫn đến sự phục vụ trường kỳ, và quảng đại vô vị lợi. Đây là những mắt xích của một sợi dây nối liền con người với nhau, với Thiên Chúa, với cuộc sống”.

Hơn 50 năm phục vụ, sống gần gũi với các gia đình, mẹ không chỉ khám phá, mà còn xác quyết với chúng ta về sự cần thiết tuyệt đối của đời sống cầu nguyện trong gia đình.

Chân lý này còn được Đức thánh Cha Gioan Phaolô II nhấn mạnh rằng: “Ta ao ước và thiết tha hy vọng trong các gia đình có những buổi sum họp dành cho cầu nguyện”. Ngài còn lặp lại trong tông thư  Kinh Mân Côi Đức Trinh Nữ Maria, số 41: “Chúng ta cần phải quay lại với thói quen cầu nguyện trong gia đình và cầu nguyện cho gia đình, khi tiếp tục sử dụng kinh Mân Côi”.

Nhưng trên hết, chúng ta cần phải hiểu rằng : chính Chúa Giêsu đã khơi lên ý niệm về mối liên hệ mật thiết không thể thiếu của mỗi gia đình với Thiên Chúa là Cha: “Thầy là cây nho, anh em cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái…” (Ga 15,5). Còn hình ảnh nào cụ thể sống động hơn để diễn tả sự gắn bó giữa các gia đình Kitô hữu với Thiên Chúa.

Anh chị em chúng ta đã thấy rằng: những buổi phụng vụ kinh lễ, chầu phép lành, lần chuỗi Mân Côi, kinh tối …lâu nay không còn được các gia đình quan tâm. Nhưng người ta sẵn sàng ngồi cả hằng mấy giờ trước màn ảnh giải trí, bên chầu nhậu hay sòng bài bạc... Và như thế, còn đâu những giờ phút thinh lặng cầu nguyện kết hiệp với Chúa. Cái hệ qủa tất yếu không tránh khỏi cho mỗi gia đình là: cha mẹ bất hòa, vợ chồng lục đục, con cái ngang tàng, bướng bỉnh, lao vào những việc xấu xa, ngoài sự kiểm soát của gia đình. Người ta đổ lỗi cho cuộc sống khó khăn, cho thiếu thốn, nghèo đói bệnh tật, xã hội xuống cấp, học đường biến chất…, nhưng có mấy ai đã dám đấm ngực nhìn vào chính mình, để thú nhận rằng: nguyên nhân căn bản và chính yếu đó là vì các gia đình hôm nay không có cầu nguyện, thiếu cầu nguyện, coi thường cầu nguyện, bỏ bê cầu nguyện. Do không cầu nguyện, họ không có còn đức tin, và do đó, mất đi sự trợ lực của Chúa. Từng bước từng bước, gia đình thay vì là mái ấm yêu thương, chiếc nôi hạnh phúc, đã biến thành một hỏa lò, một cuộc chiến tranh âm ỉ, một cuộc đối chọi mà cả người thắng kẻ thua đều đánh mất chính mình, mất hạnh phúc của mình.

    Anh chị em thân mến,                                 

Em được vinh dự phục vụ Gia Đình Đức Mẹ miền Tân Mai một thời gian khá lâu, từ thời gian Anh Trưởng Miền đầu tiên của chúng ta là Anh Nhân, tiếp đến là Anh Thục, sau đó là Anh Hoan. Trải qua ít năm phục vụ này, em cảm nhận thấy tình thương của Chúa và Đức Mẹ đã luôn trùm phủ trên tất cả và từng người chúng ta. Nhờ tình thương vô biên, dạt dào này đã làm cho Gia Đình Đức Mẹ Miền Tân Mai chúng ta trở nên như một cành nho tươi đẹp trong vườn nho của Chúa. Vì chính từ cành nho tươi tốt mến thương này đã trổ sinh ra bao hoa trái thơm ngọt cho Giáo hội, đó là tất cả những anh chị em đã tận hiến cho Chúa Giêsu nhờ Mẹ Maria, và biết bao anh chị em miền chúng ta đang nỗ lực vun đắp cho vườn nho của Giáo hội bằng những việc bác ái, phục vụ và chia sẻ trong âm thầm lặng lẽ, bằng những tác động mến yêu, kinh Mân Côi và thánh lễ, nhất là bằng những hy sinh, chịu đựng bệnh tật và khổ đau trong những việc bổn phận mà nhiều lúc thật cô đơn, buồn tẻ…Chúng ta không thể quên kể ra đây biết bao những vất vả, hy sinh và quên mình của qúy Anh Chị trong Ban Phục Vụ của miền và Ban Phục Vụ của các giáo xứ trong suốt 30 năm trời qua. Sự dấn thân không mệt mỏi và quảng đại của quý Anh Chị Ban Phục Vụ quả là một hồng ân lớn lao, quý đẹp mà Chúa và Đức Mẹ đã tặng ban cho miền Tân Mai yêu dấu. Và chính hồng ân thánh hiến linh mục của em hôm nay cũng là một hoa trái trổ sinh từ cành nho tươi đẹp Tân Mai, phải không các anh chị?

Tuy thế, để cho cành nho miền Tân Mai chúng ta ngày càng trổ sinh thêm nhiều hoa thơm trái ngọt, chúng ta cần phải vun tưới hằng ngày bằng những hy sinh và lời cầu nguyện của từng cá nhân cũng như của gia đình. Chúng ta không chỉ mong ước cành nho có được nhiều hoa trái, nhưng còn chờ mong cho những trái nho được thơm ngọt nữa

     Anh chị em thân mến,                                 

Trong dịp mừng kỷ niệm 30 năm bước đi trong hành trình tận hiến của Miền Tân Mai, chúng ta cùng hiệp nhau dâng lời cảm tạ Thiên Chúa và Mẹ Maria đã yêu thương che chở, nâng đỡ và ban tràn ân phúc cho tất cả và từng người chúng ta. Xin Đức Mẹ và Thánh Cả Giuse cầu bầu Chúa thứ tha cho những lầm lỡ, bất trung của chúng ta, và ban ơn giúp sức cho mỗi người chúng ta luôn sống trung thành với lời cam kết tận hiến, được biểu lộ trong tiếng thưa xin vâng theo thánh ý Cha trong mọi hoàn cảnh vui buồn của cuộc sống: “Ý CHA THỂ HIỆN DƯỚI ĐẤT CŨNG NHƯ TRÊN TRỜI(Mt 6, 10).

     Thưa Anh Chị Em,

Tuy dù em không còn được vinh dự phục vụ anh chị em tại miền Tân Mai, nhưng trong âm thầm lặng lẽ, em vẫn hướng lòng về Đại Gia Đình Đức Mẹ Tân Mai yêu qúy, em vẫn luôn cố gắng đồng hành với anh chị em qua những hy sinh, kinh nguyện và nhất là qua thánh lễ em cử hành mỗi ngày. Trong mỗi thánh lễ, cùng với Đức Mẹ, em đã “trao đặt” tất cả và từng người anh chị em thuộc miền Tân Mai - ở Việt Nam cũng như tại hải ngoại, còn sống cũng như đã qua đời - vào trong chén Máu thánh của Chúa Giêsu để dâng lên Cha trên trời. Bởi đó, mỗi khi gặp đau khổ, thử thách, buồn tủi…anh chị em cũng hãy hiệp dâng những niềm đau ấy như những của lễ nhỏ bé quý giá được “dìm vào” trong chén Máu thánh của Chúa Giêsu, để cảm tạ và cầu khẩn Chúa Cha. Đồng thời, anh chị em hãy nhớ rằng: qua sự hiệp thông với các thánh lễ của Giáo hội, nhất là qua thánh lễ em hiến dâng từng ngày, Chúa Giêsu vẫn luôn ở bên đỡ nâng, đồng hành và nói với từng người chúng ta rằng: “Can đảm lên, đừng sợ! Thiên Chúa của anh em đây rồi; sắp tới ngày báo phục, ngày Thiên Chúa thưởng công, phạt tội. Chính Người sẽ đến cứu anh em(Isaia 35, 4).

Xin Mẹ La vang của dân tộc Việt Nam yêu dấu luôn nâng đỡ, an ủi và đồng hành với anh chị em trong cuộc sống nên thánh giữa lòng đời có nhiều khó khăn và hy vọng hôm nay. Và xin Thiên Chúa toàn năng là Cha và Con và Thánh Thần ban phúc lành cho tất cả và từng anh chị em, Người Con rất mến thương của Đức Mẹ Đồng Công Cứu Chuộc.

 Lm. Roberto Maria Vũ Thanh Tòng, CMC